NỘI DUNG CƠ BẢN CỦA LUẬN CƯƠNG CHÍNH TRỊ
Tháng 10 năm 1930, giữa lúc phong trào cách mạng đang diễn ra sôi nổi trên cả nước, Ban chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam họp Hội nghị lần thứ nhất tại Hương Cảng (Trung Quốc). Trên cơ sở phân tích tình hình thế giới và Đông Dương, vận dụng những nguyên lý phổ biến của chủ nghĩa Mác - Lênin và đề cương cách mạng thuộc địa của Quốc tế cộng sản. Luận cuơng chính trị đã xác định những vấn đề chiến lược của cách mạng Đông Dương. Nội dung đó là:
Về đường lối chiến lược: bản luận cương đã phân tích tình hình đặc điểm 3 nước Đông Dương đều là thuộc địa của Pháp, cùng có mâu thuẫn giai cấp ngày càng gay gắt vì vậy tính chất cách mạng Đông Dương lúc đầu là cách mạng tư sản dân quyền sâu khi hoàn thành sẽ chuyển thẳng lên cách mạng xã hội, bỏ qua giai đoạn phát triển tư bản chủ nghĩa.
Về nhiệm vụ cách mạng: Cách mạng tư sản dân quyền có 2 nhiệm vụ là chống đế quốc để giành độc lập, chống phong kiến để giành ruộng đất cho người cày. Đây là 2 nhiệm vụ chiến lược của cách mạng ở 1 nước thuộc địa. Hai nhiệm vụ này có mối quan hệ mật thiết với nhau. Vì bọn phong kiến và đế quốc cấu kết chặt chẽ với nhau “ có đánh đổ được chủ nghĩa đế quốc mới phá được cái giai cấp địa chủ và làm cách mạng thổ địa được thắng lợi mà có phá tan chế độ phong kiến thì mới đánh đổ được đế quốc chủ nghĩa” như vậy luận cương đã dề cao vấn đề dân chủ.
Về lực lượng cách mạng: cuộc cách mạng tư sản dân quyền vô sản giai cấp và nhân dân là 2 động lực chính nhưng vô sản có cầm quyền lãnh đạo thì cách mạng mới thắng lợi được. Như vậy luận cương xác định Công nhân và nông dân là động lực của cách mạng
Về vai trò lãnh đạo của Đảng: Xác định vai trò lãnh đạo của Đảng là vấn đề cốt yếu của cách mạng. Luận cương khẳng định Đảng phải có đường lối chính trị đúng, có kỷ luật nghiêm, có mối quan hệ mật thiết với quần chúng. Đảng lấy chủ nghĩa Mác - Lênin làm nền tảng tư tưởng. Đó là chính là những điều kiện cốt yếu đảm bảo cho thắng lợi của cách mạng.
Về phương pháp đấu tranh: Khi có đường lối đúng thì phương pháp đóng vai trò quyết định cho sự thắng lợi của cách mạng. Vì vậy, Đảng phải coi trọng việc vân động, tập hợp lực lượng đại đa số quần chúng phải chuẩn bị cho quần chúng tiến lên khởi nghĩa vũ trang giành chính quyền. Khởi nghĩa vũ trang là 1 nghệ thuật, phải chuẩn bị lâu dài. Đấu tranh từ hình thức thấp đến hình thức cao, kịp thời phát động khởi nghĩa. Khi có tình thế cách mạng nghĩa là: Phải tuân thủ các nguyên tắc của khởi nghĩa vũ trang đúng như Lênin khẳng định: “khởi nghĩa vũ trang là 1 lời hiệu triệu nghiêm túc không thể đùa, khởi nghĩa vũ trang là bà đỡ cho mọi cuộc cách mạng”
Về mối quan hệ giữa cách mạng Việt Nam và cách mạng thế giới: luận cương khẳng định cách mạng Đông Dương là 1 bộ phận của cách mạng thế giới. Do đó, phải thực hiện đoàn kết với quốc tế.
Như vậy luận cương đã nêu lên nhiều vấn đề chiến lược cơ bản cho cách mạng Việt Nam. Tuy nhiên, luận cương còn có 1 số hạn chế nhất định mang tính chất tả khuynh giáo điều, chưa vạch rõ được mâu thuẫn chủ yếu của một xã hội thuộc địa nên không nêu cao được vấn đề dân tộc mà còn quá nặng nề về đấu tranh giai cấp, vấn đề cách mạng ruộng đất. Đánh giá các giai cấp khác ngoài công - nông còn chưa được chính xác. Để từ đó có những sách lược đoàn kết, nôi kéo tranh thủ họ. Những nhược điểm này đã được Đảng ta sửa chữa dần trong thực tiễn đấu tranh cách mạng. Mặc dù vậy, luận cương đã phant ánh đúng quy luận phát triển khách quan của cách mạng Việt Nam, đáp ứng nhu cầu nguyện vọng của nhân ta. Chính cương vắn tắt, sách lược vắn tắt và luận chính trị đã thể hiện đầy đủ đường lối cách mạng Việt Nam. Đó là đường lối giương cao 2 ngọn cờ độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội, đường lối đó là sợi chỉ đỏ xuyên suốt cách mạng Việt Nam sau này.