Tại sao năm 1986, Việt Nam phải thực hiện đường lối đổi mới đất nước?
Sau thắng lợi 1975, cả nước đã độc lập thống nhất, đi lên xây dựng CNXH. TRong thời gian thực hiện 2 kế hoạch Nhà nước 5 năm (1976 – 1985), cách mạng xã hội chủ nghĩa ở nước ta đạt được những thành tựu đáng kể trên các lĩnh vực của đời sống xã hội, song cũng gặp không ít khó khăn. Đất nước bị chiến tranh tàn phá nặng nề. Chính sách bao vây, cấm vận kinh tế của Mĩ gây nhiều khó khăn cho ta. Vừa ra khỏi chiến tranh, chúng ta lại phải bước vào chiến tranh bảo vệ biên giới Tây Nam và biên giới phía Bắc của Tổ quốc.
Mặt khác, chúng ta xây dựng CNXH từ một mước nông nghiệp lạc hậu, bỏ qua giai đoạn phát triển Tư Bản Chủ Nghĩa nên đã không tránh khỏi những sai lầm như tư tưởng chủ quan, nóng vội, đốt cháy giai đoạn, không tôn trọng các quy luật kinh tế khách quan. Điều đó đã đẩy đất nước lâm vào tình trạng khủng hoảng về kinh tế - xã hội.
Để khắc phục sai lầm, khuyết điểm, đưa đất nước vượt qua khủng hoảng và đẩy mạnh cách mạng xã hội chủ nghĩa tiến lên, Đảng và Nhà nước ta phải tiến hành đổi mới.
Trên thế giới, nhất là ở các nước XHCN đã có xu thế cải cách, cải tổ như công cuộc cải cách ở Trung Quốc (1978), cải tổ ở Liên Xô (1985).. cũng có tác động đến Việt Nam. Những thay đổi của tình hình thế giới và quan hệ giữa các nước do tác động của cách mạng khoa học – kĩ thuật trở thành xu thế thế giới. Cuộc khủng hoảng toàn diện, trầm trọng ở Liên Xô và các nước XHCN khác cũng đòi hỏi Đảng và Nhà nước ta phải tiến hành đổi mới.
Như vậy, đổi mới là vấn đề có ý nghĩa sống còn đối với nước ta, đồng thời nó phù hợp với xu thế chung của thời đại. Đại hội toàn quốc lần VI của Đảng họp từ ngày 15 đến 18/12/1986 là mốc quan trọng đánh dấu bước chuyển biến của đất nước sang thời kỳ đổi mới.
Phương châm đổi mới của ta (hoặc ta hiểu đổi mới là)
Đổi mới không phải là thay đổi mục tiêu của chủ nghĩa xã hội, mà làm cho mục tiêu ấy được thực hiện có hiệu quả bằng những quan điểm đúng đắn về chủ nghĩa xã hội, những hình thức, bước đi và biện pháp phù hợp với quy luật khách quan của CNXH.
Đổi mới phải toàn diện, đồng bộ từ kinh tế - chính trị đến tư tưởng, văn hóa, nhưng trọng tâm là đổi mới kinh tế. Đổi mới kinh tế tất yếu phải đổi mới chính trị, nhưng đổi mới chính trị thì phải làm thận trọng từng bước, vừa làm, vừa rút kinh nghiệm và đổi mới chính trị không được làm tổn hại đến toàn bộ công cuộc đổi mới.